Tại sao con người ngày nay lại tự hào về việc liên tục bận rộn, chỉ để cảm thấy mình là người quan trọng?

Trong đầu thế kỉ 20, bạn càng có nhiều thời gian rảnh, bạn càng chứng tỏ mình là người quan trọng trong xã hội. Điều này đã thay đổi hoàn toàn.

Ngày nay, chúng ta càng bận rộn, lịch càng kín, đăng bài lên mạng xã hội càng nhiều, làm việc càng khuya, chúng ta lại càng khẳng định được vị thế của bản thân.

Điều này thực sự không ổn khi bạn suy nghĩ về nó...

Bận rộn giờ đây không chỉ là một chiếc huy chương biểu tượng cho vai vế xã hội, mà đây còn là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy chúng ta đang cố ganh đua với nhau, "bận" cho hòa nhập với đám đông, "bận" chỉ để cho thấy mình không rảnh, rằng chúng ta là người đáng giá và quan trọng.

Có rất nhiều lý do tại sao chúng ta trở nên bận rộn đến vậy – từ sự hiện đại của công nghệ thúc đẩy nhịp sống nhanh hơn, chi phí gia tăng nhưng lương lại không tăng kịp, các công việc lại đòi hỏi nhiều kỹ năng hơn...Tất cả làm cho con người cứ quay cuồng trong công việc không dứt.

Tại sao con người ngày nay lại tự hào về việc liên tục bận rộn, chỉ để cảm thấy mình là người quan trọng? - Ảnh 1.

Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là sự bận rộn đang khiến chúng ta sống xa cách nhau. Chúng ta bận không kịp thở, để tâm trí hoảng loạn đến mức không còn nhìn thấy viễn cảnh phía trước.

Các nhà tâm lý gọi hiện tượng này là "đào hầm". Và khi chúng ta cứ tiếp tục đào và đào, mọi thứ trở nên tối hơn và tối hơn, và chúng ta không chắc mình đang đi về đâu hay tại sao chúng ta lại đào nhanh đến vậy.

Trong thời Trung cổ, một trong bảy mối tội đầu, lười biếng (sloth), có một mặt trái của nó là acedia – trạng thái bận rộn một cách liên tục, vô ý thức. Các triết gia cho rằng quá rảnh hay quá bận rộn chỉ là hai mặt của một đồng tiền. Bởi vì khi rơi vào một trong hai trạng thái đấy, chúng ta đều bị chia cắt khỏi tâm hồn của mình. Chúng ta quá bận rộn với thế giới bên ngoài mà quên chăm sóc cuộc sống tinh thần bên trong.

Vậy chúng ta nên làm gì? Dừng lại. Thậm chí chỉ một phút thôi. Hãy nhìn vào cái "đường hầm" bạn đang mải mê đào xem nó sẽ đi về đâu. Thở đi đã.

Bắt đầu tạo ra một không gian mở, một khoảng dừng để bạn nhớ rằng mình là ai, cái gì quan trọng với bạn, và xem đích đến của bạn ở đâu, thay vì cứ cố gắng đuổi riết, nhanh hơn và nhanh hơn, không biết về đâu, trong bóng tối.

Bình luận