Cấp độ 1: Bơi sải 

Chưa học qua môn võ hay nghiên cứu về võ thuật, chưa có khái niệm đấm 1-2. Chỉ biết ngả người về phía sau để né đòn. Ngoài ra bạn còn dùng các chiêu thức không nằm trong võ thuật như nắm tóc chẳng hạn. Những người ở cấp độ này thường phân thắng bại bằng sức mạnh và cân nặng.

Cấp độ 2: Biết rút tay

Khác biệt cơ bản của người luyện võ và không luyện võ nằm trong kỹ thuật thu tay và chân về sau mỗi lần tấn công. Khác với người chưa luyện võ họ không tập trung vào những đòn móc lúc mới bắt đầu giao chiến, họ luôn bắt đầu với đòn đấm thẳng và biết thu tay về ngay lập tức để không bị bắt tay và chuẩn bị cho đòn tiếp theo. Ở cấp độ này thường bị những tay ở cấp độ “Bơi sải” đánh bại do thiếu khả năng di chuyển và né tránh trước những pha đòn dồn dập.

Cấp độ 3: Thi đấu võ thuật

Dù nói thế nào đi chăng nữa, thể lực là nền tảng quan trọng trong thực chiến song song với kỹ thuật. Trong thực chiến không hề có phân định cân nặng, thế nên việc bạn phải đấu với những kẻ to con hơn mình là chuyện hết sức bình thường. Việc luyện tập để thi đấu sẽ ép bạn vào chế độ luyện tập khắc nghiệt giúp thể chất của bạn phát triển.

Hơn nữa việc thi đấu sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về thực chiến và nhiều kinh nghiệm đấm đá. Tuy nhiên thi đấu vốn dễ hơn là thực chiến, vì bạn đứng trên một sàn đấu có luật còn thực chiến đường phố thì không.

Cấp độ 4: Thực chiến theo bản năng

Có một sự thật rằng bạn chẳng thể nào kể tên hết tất cả các thế tự vệ, bạn cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ nên sử dụng đòn thế nào khi có kẻ tấn công bạn. Điều quan trọng nhất để có thể thực chiến là “quen tay”. Tình huống A thì nên dùng đòn thế X, tình huống B thì dùng đòn thế Y. Và thực chiến có hàng thứ n tình huống và liệu bạn có nhớ hết các tình huống đó không?. Nhiều người sau một thời gian dài thi đấu hoặc đã có thời gian làm việc trong ngành an ninh, quân sự họ sẽ tự nghiệm ra công thức riêng cho bản thân, các lớp tự vệ chỉ có thể dạy bạn những tình huống có xác suất xảy ra cao nhất chứ không phải tất cả.

Bình luận